
Mục tiêu của phong trào là gì? Quan sát những khẩu hiệu, biển chữ giương lên trong các cuộc biểu tình thì có nhiều đòi hỏi: Đòi đánh thuế người giàu nhiều hơn nữa; Đòi chấm dứt việc ngân hàng tịch thu nhà vì chủ nhân không còn khả năng trả nợ; Đòi rút quân Mỹ về, chuyển ngân sách chiến tranh qua cho việc giáo dục; Chống tăng học phí đại học; Đòi việc làm.
Khẩu hiệu của phong trào là “99%”, tức là 99% dân là người nghèo hay chỉ đủ ăn, trong khi đó 1% người cực giàu điều khiển guồng máy kinh tế tài chính Mỹ, gây ảnh hưởng trực tiếp đến đời sống của mọi người.
Có một thực tế là hiện nay, 1% người giàu nhất nước Mỹ làm chủ 40% tài sản của Mỹ. Trong khi 80% người dân ở mức thấp nhất làm chủ chỉ có 7% tài sản nước Mỹ. Một phần tư thế kỉ trước, 33% tài sản quốc gia do 1% giới giàu làm chủ.
Về thu nhập, 1% người có mức lương cao chiếm 24% tổng số thu nhập của toàn dân. Nhiều người cho rằng cách biệt giàu nghèo như thế là bất công xã hội và đã có những nhận định là phong trào “Chiếm phố Wall” đang khởi xướng một cuộc chiến tranh giai cấp tại Mỹ.
Người ta cho rằng phong trào “Chiếm phố Wall” không có mục tiêu rõ ràng, dù rằng những người này giận dữ lên tiếng chống lại sự tham lam của “1% những ông chủ giàu có của các công ty hay ngân hàng lớn,” hệ thống thuế khóa thiếu công bằng, nạn thất nghiệp tăng cao hay cách biệt thu nhập quá lớn.
Và những gì họ mong muốn cũng thật đơn giản, họ chỉ muốn tiếng nói của họ được lắng nghe và những cuộc biểu tình được diễn ra một cách tự nhiên.
Khi phong trào “Chiếm phố Wall” lan sang thủ đô Washington, những người tham gia biểu tình mang theo một tinh thần khác, họ không chỉ lên án sự tham lam của một bộ phận giàu có mà còn chỉ trích Chính phủ không giải quyết được những bức xúc của người dân.
Phong trào này hình thành do đâu và nó diễn ra cho đến khi nào kết thúc
Phong trào này hình thành do yêu cầu đòi hỏi công bằng trong lao động và hưởng thành quả từ lao động.
Nó lan rộng và có mức ảnh hưởng cao nhờ Internet phát triển và con người mong muốn, cần 1 hệ thống quản lý tài chính minh bạch hơn trong từng công ty, tổ chức, ngân hàng, quốc gia, quốc tế. Mọi con số đều phải được phổ biến, thông tin chính xác cho tất cả mọi người được biết.
Nhưng quá trình thay đổi này sẽ cần phải vài chục năm nữa mới trở thành hiện thực.
Sự chậm chễ này là do hệ thống quản lý, hệ thống công nghệ thông tin, vị trí của từng con người trong xã hội không thể thay đổi 1 sớm 1 chiều.
Phong trào nổ ra rầm rộ như vậy, sẽ chỉ có ý nghĩa nâng cao nhận thức của mọi người dân về sự công bằng trong xã hội ở mức độ nào đó và cũng có tác động tới các quyết sách của chính phủ về việc đảm bảo quyền lợi nhân dân, nhưng sau đó sẽ lại chìm lắng xuống để chờ thời gian cho xã hội chuyển biến.
Tuy nhiên theo thời gian thì cái lợi ích cá nhân vẫn cứ làm mờ mắt nhiều người và họ lại vẫn có xu hướng che giấu những lợi ích đó và lại làm bức xúc những người còn lại.
Rồi thỉnh thoảng lại có nhiều cuộc biểu tình nữa nổ ra phản đối, và cứ thế, ..., mỗi khi dân bức xúc điều gì đó thì họ lại biểu tình để những người có trách nhiệm giải quyết vấn đề chú ý, nhìn nhận, suy nghĩ, đề ra giải pháp, tập hợp nguồn lực để giải quyết vấn đề người dân kêu theo hướng tất cả mọi người đều có lợi.
Quá trình biểu tình ở mọi quốc gia sẽ mang nhiều tên gọi khác nhau nhưng chung quy lại là sự thể hiện mong muốn nhỏ bé, đòi sự công bằng xuất phát từ tất cả những người dân bình thường trong xã hội và nó xẩy ra cho đến khi nào sự minh bạch dần dần hiện ra, những lợi ích sẽ được phân bố đồng đều và công bằng cho tất cả mọi người.
Xu hướng này hướng tới 1 xã hội mà trong đó tất cả mọi người được làm việc theo đúng năng lực và hưởng thành quả đầy đủ theo nhu cầu.
Chiasekinhnghiem.com











